
Ngày 13 tháng 7 năm 2010 buổi sáng 6h00 tôi giật mình tỉnh dậy vì nó đã trở thành một thói quen của tôi sau 30 ngày đào tạo tại trung tâm. Tự nhiên tôi cảm thấy xung quanh trống vắng quá, chỉ mình tôi trong căn phòng. Căn phòng này cũng như ở trung tâm thôi mà sao mỗi sáng thức dậy tôi lại cảm thấy ấm áp. Thì ra…hôm nay tôi đã trở lại cuộc sống bình thường nhưng với một con người khác hẳn…
Sáng hôm ấy, vừa ngủ dậy, tôi đã thấy trong lòng mình có cảm giác kỳ lạ, vừa vui mà vừa buồn.Đến lúc ở buổi chào cờ, tôi mới hiểu tôi buồn vì sắp phải chia tay lớp Teen Leader rồi.
Buổi chiều hôm ấy, đang nhớ ghê phải không các TL. 5h00 chiều ai cũng háo hức ăn để lấy sức để chuẩn bị diễn kịch, ai cũng vui đùa, trên môi nở nụ cười rất tươi. Đồng hồ điểm đúng 6h00 vậy là mọi người bắt đầu vào chương trình. Những vở kịch đã được các bạn TL chúng ta kỳ công chuẩn bị rất hay. Nhiều bạn đã tỏa sáng sau khi diễn xong vở kịch. Rồi đến bốn phần phát biểu của bốn bạn, đã được chuẩn bị kỹ một ngày trước đó. 4 bài phát biểu chứa đựng trong đó rất nhiều tình cảm, tình cảm gia đình, tình cảm đồng đội. Và trong đó còn là những con người trưởng thành, những viên ngọc đã được mài dũa, những người con đã vượt qua gian nan, vượt qua những khó khăn, để vươn đến sự trưởng thành, sự tự hoàn thiện…
Vở kịch “Cây vĩ cầm” kết thúc cũng như là một lời cảm ơn đến bố mẹ thì lúc này, sau 30 ngày ở với nhau, cùng trao nhau những kỷ niệm, cùng nhận bằng với nhau, cùng tốt nghiệp thì mọi người cũng đã hiểu, chỉ vài phút nữa thôi một vở kịch chia tay sẽ được diễn ra mà diễn viên chính là những TL. Một vở kịch với sự diễn xuất xuất thần của từng TL mà không hề chuẩn bị từ trước, lúc này chỉ có thể là cảm xúc thật. 30 ngày, cùng nhau học để những ngày tiếp theo trong cuộc đời chúng ta sẽ cùng nhau làm….Những cái ôm, những lời nhắn gửi, những con người không muốn xa nhau mà chỉ muốn ôm nhau có lẽ chính vì vậy mà không một ai có thể kìm được cảm xúc, chỉ có nước mắt và những lời nói thân thương mà thôi…
30 ngày ngắn ngủi quá phải không TL. Nhưng mà nó cũng đủ để chúng ta tập thấu cảm, cảm quan về cuộc sống, nó cũng đủ để chúng ta trưởng thành, nó cũng đủ để chúng ta bỏ đi một thói quen và nó cũng đủ để chúng ta hiểu thế nào là 2 chữ “gia đình”…Chắc hẳn sẽ có những người sau khi về sẽ còn giữ được nhiều thói quen xấu, sẽ có những người không sữa chữa, sẽ có những người dừng lại tại những sân ga và không thể đi được nữa, nhưng cũng sẽ có những người lên những chuyến tàu và đi xa hơn để vươn đến sự hoàn thiện sự thành công, để cả thế giới biết đến là “Made in Việt Nam”. Nhưng cho dù có sao đi nữa thì mọi người hãy luôn nhớ TL chúng ta sẽ mãi mãi làm việc cùng nhau. Hẹn gặp lại Teen Leader
[Quay lại]
Một số chương trình mới năm 2010